Có lẽ dịch bệnh covid đã làm cho cuộc sống xáo trộn, đã cướp đi sự sống của bao nhiêu người, làm ảnh hưởng tới kinh tế xã hội… Nhưng cũng từ đây xuất hiện biết bao anh hùng, những câu chuyện đẹp giữa dòng lệnh đênh chao đảo trong cuộc sống thiên tai dịch bệnh. 

14 ngày cách ly cảm xúc trào dâng 

Cảm giác chu đáo 

Ngày 12/08 bắt đầu chuyến bay đầy tình thương từ khi đặt vé tới khi ra sân bay, cất cánh hạ cánh. Người ta nói là đây là chuyến bay giải cứu, nhưng với tôi đây là chuyến bay đầy ắp tình yêu thương.

Xuống sân bay đã là giờ quá trưa. Từ sân bay về nhà, ai cũng đói mệt, nóng. Các chú bộ đội chờ sẵn, phân chia phòng và giúp đỡ công dân mang vác vali hành lý lên từng phòng. Là con bé tầng 3, vali to nặng, anh bộ đội vác 1 lèo lên 3 tầng trong lúc đã thấm mệt. Thực sự thấy thương và biết ơn anh vô cùng. Thế nhưng con bé cũng không làm được gì, lúc đó con bé như sắp ngất. Vì sáng trước khi ra sân bay nó chỉ ăn 1 gói cháo trẻ em từ 7h sáng. Tới 4h chiều chưa được ăn gì thêm con bé không còn chút sức lực nào.  Thật may mắn vì 5h chiều con bé có bữa cơm đầu tiên, ngon hết sẩy.

Tới khu cách ly- trường quân sự bộ tư lệnh thủ đô thị xã Sơn Tây, mọi thứ đều được các anh bộ đội rất chu đáo giúp đỡ. Chuẩn bị đầy đủ mọi thứ từ đồ dùng cá nhân tới những bữa ngon lành đủ trái cây, quả, sữa…Cơm ăn nước uống đều được các anh bộ đội vận chuyển tới từng phòng. Thực sự biết ơn các anh bộ đội đã không quản nắng mưa ngày ngày làm đẹp, làm sạch khu cách ly tạo cho các công dân trong khu cách ly và con bé có cuộc sống thoải mái, an toàn, vui vẻ tại nơi đây.

Cảm giác chết đi 

Vừa mới vào khu cách ly được 4 ngày, đang là lúc con bé thấy vui vẻ, hạnh phúc thì bỗng nghe như tiếng sét đánh ngang tai. Nhận được tin bố con bé mất. Con bé đứng hình, nước mắt tuôn trào, con bé khóc lớn. Gọi điện cho chú chỉ huy đòi về. Thực sự lúc đó chỉ muốn chạy về thật nhanh. Bầu trời tối sầm lại, cảm giác như thế giới của nó đã sụp đổ.

Cảm giác an ủi

Sau khi được mọi người cùng phòng động viên, các chú trong ban chỉ huy động viên con bé trấn tĩnh tâm lại. Nhớ lời gần nhất con bé nói chuyện với bố : Bố nói con bé cứ cách ly đi xong rồi về. Con bé lấy hết sức mạnh và làm theo lời bố dặn. Nhưng nó vẫn buồn lắm, khóc miết, thế giới của con bé một màu buồn.

Các chú trong ban chỉ huy trường và khu cách ly cùng các anh bộ đội đã giúp con bé lập bàn thờ ở tại khu cách ly. Thực sự không biết nói gì hơn sự chia sẻ an ủi, giúp đỡ đầy tình thương của các chú.

Cảm giác quan tâm

Từ khi thế giới của con bé sụp đổ, nó như lặng đi, ít nói cười mà thay vào đó là những dòng nước mắt lăn dài trên má. Nhưng cũng thật may mắn khi con bé được lên chuyến bay ấy, về tới khu cách ly ngay gần nhà. Dù rằng không thể về nhà, nhưng cũng có nhiều người ở khu cách ly quan tâm hỏi thăm động viên.

Cảm giác nơi đây là nhà

Dù rằng ở đây con bé 1 mình không có người thân, tất cả mọi thứ đều xa lạ. Chỉ có mảnh đất đang đứng chính là quê hương. Nhưng mà có lẽ may mắn vẫn luôn ở bên con bé, cho con bé gặp những người cho bé tình thương cho bé cảm giác không cô đơn giữa dòng.

Chỉ là không có người thân, không được nhìn thấy bố lúc cuối đời, không được nói với bố những lời con bé chưa kịp nói. Chứ ở đây con bé có hơn 800 người yêu thương và quan tâm. Một gia đình lớn tại khu cách ly yêu thương.

Cảm giác sẻ chia

Kể từ khi bố con bé mất, các bác các cô các chị các em các cháu cùng phòng luôn hỏi thăm, chia sẻ, động viên con bé ăn uống ngủ nghỉ. Sợ con bé ngủ một mình buồn em bé cùng phòng lên ngủ cùng. Sợ con bé không ăn được cho con bé bao nhiêu bánh và sữa. Sợ con bé ăn một mình không được, cháu cùng phòng lên ăn cùng cô mỗi bữa. Sợ con bé một mình có chuyện gì, mọi người phòng bên đi qua đi lại liên tục, ngó xem con bé có ổn không. Sợ con bé nghĩ nhiều, mọi người tới động viên, kể chuyện chia sẻ với con bé. Thực sự ở đâu có được tình yêu thương ấy, sự quan tâm, sẻ chia ấy thực sự biết ơn tất cả mọi người rất nhiều.

Cảm giác sống lại

Sau 3 ngày để tang bố bé tại khu cách ly, con bé có vẻ phấn chấn hơn. Hết 3 ngày, con bé trúng ngay cơn mưa rào đổ vào đầu khi làm lễ hóa tiền vàng cho bố. Cả chiều và tối sốt. May có y tế ngay tầng 1 tòa nhà. Con bé nạp xong mấy viên thuốc thì tỉnh, rồi tỉnh đến đêm vẫn không ngủ được. Từ hôm đó, nó quyết định ngày tập thể dục để lấy lại sức khỏe. Hiện tại nó đã vui lên nhiều, đôi khi còn nước mắt tự rơi vì không kiểm soát được cảm xúc khi nghĩ về ngày tháng trước, khi còn bố, những kỷ niệm không thể nào quên.

Cảm giác an tâm

Sau tất cả giờ cũng sắp tới lúc hết cách ly, mọi thứ ở nhà con bé cũng xong xôi. Mọi người trong khu cách ly đều âm tính lần 1 và chuẩn bị xét nghiệm lại lần 2. Giờ chỉ mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả mọi người. Lần 2 tất cả âm tính và trở về nhà bình an.

Lời cảm ơn

Con chân thành cảm tạ tất cả ông bà bác cô chú anh em bạn bè gần xa thân lạ đã gửi lời cầu nguyện, lời phân ưu cùng đến thăm viếng và tiễn đưa linh cữu của Bố con về nơi an nghỉ cuối cùng! 

Con cảm ơn anh em cô dì chú bác, hàng xóm láng giềng đã động viên an ủi gia đình con và tiễn đưa bố con về mới an nghỉ cuối cùng, trong lúc tang gia bối rối có gì sai sót xin được lượng thứ. Con xin chân thành cảm ơn mọi người đã thay con làm những việc mà phận làm con chưa làm được.

Con cảm ơn các cấp trong ban chỉ huy quân đội trường quân sự bộ tư lệnh thủ đô – thị xã Sơn Tây đã tới thăm viếng và giúp con hiếu kính một phần tới bố con. Hơn nữa, con thực sự biết ơn các chú và các anh bộ đội đã lập bàn thờ bố ngay tại khu cách ly. Cho con có thể làm được 1 điều nhỏ nhoi cho bố con khi con ở nơi đây. Con xin chân thành cảm ơn các chú các anh đã luôn động viên con giúp đỡ con. 

Con cảm ơn tất cả các cô bác anh chị em trong khu cách ly đã tới động viên và thăm viếng bố con. Đặc biệt con cảm ơn các cô bác chị em cháu trong phòng 306 đã luôn ở bên quan tâm con. Lo cho con từng bữa cơm, lo sức khỏe của con. Cảm ơn đã cho con cảm giác dù ở đây một mình nhưng không một mình.

Đặc biệt, Con xin chân thành cảm ơn chú Quang, chú Vĩ, cô Tâm, chị Phương, chị Tú, gia đình anh chị Tập Lan, cháu Lâm…Còn rất nhiều người con không biết tên. Con xin chân thành cảm ơn tất cả những quan tâm chia sẻ động viên của tất cả mọi người. Con xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người một lần nữa ạ.

Đỗ Hoạt.

Cuộc sống có biết bao hoàn cảnh éo le những dòng dịch bệnh covid-19. Giờ chỉ mong sao dịch bệnh sớm kết thúc trả lại cuộc sống bình yên cho nhân loại. Bao nhiêu trẻ em đang chờ tới trường, bao nhiêu kế hoạch còn chưa thực hiện. Mong chờ ngày chiến thắng dịch bệnh từng ngày.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *